Chiều về trông ngóng cửa sân
Nhớ người mở cửa, quét sân mỗi ngày
Cửa thời vẫn khóa thẳng ngay
Sân thời gió cuốn hoa bay bụi mờ.
Nhìn Trời, trời đã nắng xanh
Bâng khuâng nỗi nhớ quẩn quanh trong lòng
Mi buồn lệ giọt long lanh
Chỉ trông giấc mộng tan thành khói mây.
Người hiền người hỡi có hay
Người đi để lại nơi này nhớ thương
Hồi ức cảnh vật còn vương
Để con đứng mãi vấn vương nỗi lòng.
Bên tường nụ đã trổ bông
Cây xanh sao trắng người chăm mỗi ngày
Bây giờ người đã hóa mây
Vãn sanh Cõi Phật chắp tay nguyện cầu.
Tái bút: Mẹ, các con và các cháu tưởng nhớ bố kính yêu!