MƯA NẮNG
Thơ: Hồ Vương Bính Nhạc: Đàm Quốc Cường Mưa rừng... Đột nhiên... như nỗi nhớ. Mưa gõ vào cây... vào đất... vào lòng. Trong ta... Như có tiếng... thì thầm. Tiếng của ngàn cây... hay ... tiếng lòng? Anh chợt nhớ... cái nắng miền quê. Trong đê lúa xanh... ngoài đê muối trắng. Bên này mong mưa... bên kia mong nắng. Và cánh buồm... mong biển lặng trời êm. Có hai người... mong trời... đừng quên. Mưa ở rừng sâu... nắng về thăm biển. Nắng mưa hai đầu... thương nhớ khi mưa về... Lại nhớ nắng... nôn... nao. Ơi mưa nắng... thương... ai? Ơi mưa nắng nhớ... ai... mà hóa cầu vồng. Bảy sắc thắm nồng... nghĩa nặng tình sâu. Ơi mưa nắng thương ai... mà mưa nắng bắc cầu. Cho mưa tắm nắng... cho ta với mình. Cho mưa tắm nắng... cho mình với ta. Mưa ở rừng sâu... nắng về thăm biển. Nắng mưa hai đầu... thương nhớ khi mưa về... Lại nhớ nắng... nôn... nao. Ơi mưa nắng... thương... ai? Ơi mưa nắng nhớ... ai... mà hóa cầu vồng. Bảy sắc thắm nồng... nghĩa nặng tình sâu. Mưa ơi... Ta cho mưa tắm nắng... Cho mình... về với ta. Cho mình... về... với... ta.
Download
0 formatsNo download links available.