Mẹ tôi tóc đã bạc rồi
Tay chai sần nắm chặt đời tôi
Mẹ ngồi nhìn ra ngoài hiên cũ
Đợi tôi về như đợi mặt trời
Mẹ tôi không nói lời nào cả
Chỉ ánh mắt chứa cả trời thương
Bao nhiêu năm xa nhà tôi mới hiểu
Mẹ là cả một dòng sông quê
Mẹ ơi mẹ ơi
Có biết con vẫn nhớ về quê
Mẹ ơi mẹ ơi
Có còn ai đợi con bên hiên
Một mai mẹ cũng đi xa mãi
Tôi sẽ ngồi đâu đợi mẹ về
Còn lại gì trên bậc thềm cũ
Một dáng người với mái tóc trắng
Mẹ ơi mẹ ơi
Đời con là một câu thương mẹ
Mẹ ơi mẹ ơi
Con về với mẹ - mẹ ơi
La la la… (